Đèn phòng khách vẫn sáng.
Dì giúp việc đang dọn nốt, còn Lưu Phi sau khi tắm xong thì ngồi trên sofa, tay cầm ca từ bài 《Vấn》, vừa nhìn vừa khe khẽ hát.
Nghe thấy cô hát, dì cũng bất giác nhẹ tay lại, tiếng dọn dẹp nhỏ hẳn đi.
“Nếu người phụ nữ cứ mãi đợi đến đêm khuya, không tiếc nuối mà trao cả thanh xuân, anh ta sẽ thật lòng với em. Chỉ là phụ nữ thường quá si tình, luôn bị chuyện tình cảm vây khốn, đến cuối cùng càng lún càng sâu…”




